Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có một cô bé xinh xắn, hiền lành sống cùng cha. Mẹ cô mất sớm, ít lâu sau người cha cưới vợ mới, mong con có người chăm sóc.

Nào ngờ bà mẹ kế lại là người cay nghiệt. Bà có hai cô con gái riêng, kiêu kỳ và lười biếng. Từ ngày về nhà, ba mẹ con họ bắt cô bé làm hết mọi việc nặng nhọc: quét nhà, nấu ăn, giặt giũ, gánh nước từ sáng đến tối.

Đêm đến, cô bé chẳng có giường êm, chỉ được nằm bên cạnh bếp lửa cho ấm. Sáng dậy, quần áo cô lấm lem tro bụi, nên hai chị con riêng chế giễu gọi cô là "Lọ Lem".

Dù bị đối xử bất công, Lọ Lem chưa bao giờ oán than hay cãi lại. Cô vẫn luôn dịu dàng, chăm chỉ và giữ một tấm lòng trong sáng. Mỗi khi buồn, cô lại ra góc vườn, nơi có cây nhỏ trồng bên mộ mẹ, thủ thỉ tâm sự. Lạ thay, lòng cô luôn thấy nhẹ nhõm hơn sau những lần như vậy.

"Mẹ ơi," cô khẽ nói, "con sẽ luôn sống thật tốt, thật hiền, như lời mẹ dặn."

Và cô tin rằng, người ở hiền rồi sẽ gặp lành.