Một ngày kia, nhà vua mở một buổi dạ hội linh đình trong hoàng cung, mời tất cả các cô gái trong vương quốc đến dự, để hoàng tử chọn người bạn đời.

Hai cô chị con riêng mừng rỡ, sắm sửa váy áo lộng lẫy. Lọ Lem cũng mơ ước được đi, nhưng mẹ kế chỉ cười nhạt: "Mày á? Một đứa lọ lem tro bụi thì đi dạ hội làm gì. Ở nhà mà quét dọn!"

Khi ba mẹ con họ đã đi khuất, Lọ Lem ngồi bên bếp lửa, lặng lẽ khóc. Bỗng một luồng ánh sáng dịu dàng hiện ra, và trước mặt cô là một bà tiên hiền hậu.

"Con đừng khóc," bà tiên mỉm cười. "Con ngoan ngoãn, chăm chỉ, xứng đáng được đến dạ hội."

Bà tiên vung cây đũa thần. Trong nháy mắt, bộ quần áo lấm lem của Lọ Lem biến thành chiếc váy dạ hội tuyệt đẹp, lấp lánh như ánh trăng. Dưới chân cô là đôi giày thủy tinh trong vắt. Một quả bí ngô hóa thành cỗ xe ngựa rực rỡ.

"Nhưng hãy nhớ," bà tiên dặn, "phép màu chỉ kéo dài đến nửa đêm. Khi chuông điểm mười hai giờ, mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Con phải về trước lúc đó."

Lọ Lem cảm ơn bà tiên rối rít, rồi lên xe đến hoàng cung, lòng ngập tràn hạnh phúc.