Tại dạ hội, Lọ Lem bước vào trong bộ váy lộng lẫy, đẹp đến mức cả khán phòng phải ngoái nhìn. Hoàng tử vừa thấy cô đã đem lòng mến mộ, mời cô khiêu vũ suốt cả buổi tối. Hai người trò chuyện vui vẻ, và hoàng tử nhận ra cô gái này không chỉ xinh đẹp mà còn dịu dàng, chân thành.
Mải vui, Lọ Lem quên mất thời gian. Bỗng tiếng chuông đồng hồ vang lên — đã nửa đêm! Cô hốt hoảng vùng chạy ra khỏi cung điện. Vội vàng quá, cô đánh rơi một chiếc giày thủy tinh trên bậc thềm mà không kịp nhặt.
Hoàng tử đuổi theo nhưng không kịp. Trong tay chàng chỉ còn lại chiếc giày thủy tinh nhỏ xinh. Chàng quyết tâm: "Ta sẽ tìm bằng được cô gái đi vừa chiếc giày này, và cưới nàng làm vợ."
Sáng hôm sau, quân lính mang chiếc giày đi khắp vương quốc, đến từng nhà cho các cô gái ướm thử. Đến nhà Lọ Lem, hai cô chị con riêng tranh nhau xỏ chân vào, nhưng chân ai cũng quá to, không sao vừa được.
Khi Lọ Lem xin được thử, mẹ kế gắt gỏng ngăn lại, nhưng người lính vẫn để cô ướm giày. Kỳ diệu thay, chiếc giày thủy tinh vừa vặn như in với bàn chân cô. Cô lấy trong túi ra chiếc giày còn lại — đúng một đôi!
Thế là Lọ Lem được rước về hoàng cung. Cô kết hôn với hoàng tử và sống những ngày hạnh phúc. Dù làm hoàng hậu, cô vẫn giữ tấm lòng nhân hậu, không hề oán trách mẹ kế hay hai cô chị, mà còn rộng lượng tha thứ cho họ.
Câu chuyện nhắc ta một điều giản dị: người hiền lành, chăm chỉ và tốt bụng, dù có lúc chịu thiệt thòi, rồi cuối cùng cũng sẽ gặp được điều tốt đẹp.
— Hết —