Ngày xưa, có một cô bé rất đáng yêu, được bà ngoại tặng cho một chiếc khăn choàng màu đỏ thật đẹp. Cô bé thích lắm, lúc nào cũng quàng nó trên đầu, nên mọi người gọi cô là "Cô bé quàng khăn đỏ".

Một hôm, mẹ gọi cô lại và nói: "Bà ngoại đang bị ốm. Con mang giỏ bánh và sữa này sang biếu bà nhé. Nhưng con phải đi thẳng đường, đừng la cà trong rừng, cũng đừng nói chuyện với người lạ. Nhớ lời mẹ dặn nghe con."

"Dạ, con nhớ rồi ạ!" Khăn đỏ vâng lời, xách giỏ rồi vui vẻ lên đường.

Nhà bà ngoại ở bên kia khu rừng. Đường vào rừng có nhiều hoa thơm, bướm lượn, chim hót líu lo. Khăn đỏ đi mà lòng háo hức.

Đi được một đoạn, bỗng một con sói to lớn từ trong bụi cây bước ra. Con sói vốn gian xảo, thấy cô bé liền giả giọng ngọt ngào: "Chào cô bé xinh xắn. Cháu đi đâu mà vội thế?"

Khăn đỏ vốn ngây thơ, quên mất lời mẹ dặn về người lạ, liền thật thà đáp: "Cháu mang bánh sang biếu bà ngoại đang ốm ở cuối rừng ạ."

Con sói nghe vậy, trong bụng đã nghĩ ra mưu kế. Nó dụ dỗ: "Ôi, trong rừng có nhiều hoa đẹp lắm. Sao cháu không hái một bó tặng bà cho bà vui?"

Khăn đỏ nghe bùi tai, quên cả lời mẹ, liền rẽ vào rừng mải mê hái hoa. Còn con sói thì chạy thẳng một mạch đến nhà bà ngoại trước.