Đến nhà bà ngoại, con sói gõ cửa. Bà ngoại tưởng là cháu, liền bảo cửa không khóa. Con sói xông vào... nhưng may thay, hôm ấy có bác thợ săn đang đi ngang qua khu rừng gần đó.
Trong lúc con sói còn loay hoay, bà ngoại sợ hãi kêu cứu thật to. Tiếng kêu vọng ra ngoài. Bác thợ săn nghe thấy, vội chạy đến. Thấy con sói hung dữ, bác giương súng dọa, khiến con sói hoảng sợ bỏ chạy thục mạng vào rừng sâu, không dám quay lại nữa.
Vừa lúc đó, Khăn đỏ ôm bó hoa chạy đến. Thấy cảnh tượng ấy, cô bé sợ tái mặt, mới hiểu ra mình đã suýt gặp nguy hiểm vì không nghe lời mẹ.
Bác thợ săn ôn tồn nói: "Cháu thấy chưa? Cũng may bà cháu kịp kêu cứu. Lần sau đi đường, cháu phải đi thẳng, đừng la cà, và tuyệt đối đừng tin lời người lạ."
Khăn đỏ rưng rưng nước mắt, ôm lấy bà ngoại: "Cháu xin lỗi bà. Từ nay cháu sẽ luôn nghe lời mẹ và bà dặn, không dám ham chơi nữa ạ."
Bà ngoại xoa đầu cháu, mỉm cười hiền hậu. Ba người cùng nhau ngồi bên bàn, ăn bánh và uống sữa Khăn đỏ mang sang, ấm áp và vui vẻ.
Từ đó về sau, Khăn đỏ luôn ghi nhớ bài học: phải biết vâng lời người lớn, đi đến nơi về đến chốn, và không cả tin vào lời dụ dỗ của người lạ.
— Hết —