Một buổi chiều mưa, chàng trai ghé quán. Cậu mang theo một chiếc ô lớn và một túi bánh nóng.

"Hôm nay cháu mời bà," cậu nói, đặt túi bánh lên bàn.

Hai bà cháu ngồi nhìn mưa rơi. Con hẻm vắng người, chỉ còn tiếng nước tí tách trên mái tôn và mùi trà ấm quyện trong không khí.

"Bà bán trà ở đây bao lâu rồi ạ?" chàng trai hỏi.

Bà Tư nhìn ra xa, ánh mắt như đang đi về một nơi rất cũ. "Lâu lắm rồi. Hồi đầu bà mở quán chỉ vì buồn, nhà neo người. Ai ngờ bán trà mà lại được nghe bao nhiêu chuyện đời. Người vui có, người buồn có. Bà chẳng giúp được gì nhiều, chỉ rót cho người ta tách trà rồi ngồi nghe thôi."

Chàng trai im lặng. Cậu hiểu. Đôi khi điều người ta cần không phải là một lời khuyên cao siêu, mà chỉ là một người chịu lắng nghe, một chỗ ngồi không phán xét.

"Bà ơi," cậu nói khẽ, "cháu nghĩ bà giúp được nhiều hơn bà tưởng đấy."

Bà Tư cười, rót thêm trà vào tách của cậu. Bên ngoài, mưa vẫn rơi, nhưng trong quán nhỏ, mọi thứ thật ấm áp.

Con hẻm ấy vẫn còn đó. Quán trà nhỏ vẫn mở mỗi sáng. Và nếu một ngày bạn đi ngang qua, thấy mệt trong lòng, hãy thử dừng lại. Gọi một tách trà nóng, ngồi xuống, và uống thật chậm — từng ngụm một.

Biết đâu, bạn cũng sẽ thấy lòng mình dịu lại.

— Hết —